Nhìn vẻ mặt đầy hưng phấn và mong chờ của Giang Sơn, tuy lão đã cố ý che giấu, nhưng đứng trước hy vọng sống sót, sao có thể giấu nhẹm đi cho được.
Dưới ánh mắt chăm chú của Giang Sơn và Bành Vân, Dư Mạt ung dung lên tiếng:
"Thực ra, muốn được ăn cơm, đối với hai người các ngươi mà nói cũng rất đơn giản."
"Dư Mạt huynh, ý này là..."




